Báo Argentina phản pháo chỉ trích: Messi và đồng đội không “quay lưng” với Tây Ban Nha ở chung kết World Cup 2026
Trận chung kết World Cup 2026 khép lại với chiến thắng thuộc về Tây Ban Nha, nhưng cuộc tranh luận thực sự mới chỉ bắt đầu. Không phải trên sân cỏ MetLife mà ở khía cạnh ngoài sân, nơi đội tuyển Argentina trở thành mục tiêu của hàng loạt cáo buộc nặng nề – từ màn trình diễn “thảm hại” theo chương trình El Chiringuito, cho đến việc bị gọi là “quay lưng” trong khoảnh khắc đối thủ nâng cao chiếc cúp vàng.
Phản ứng bên ngoài sân cỏ thậm chí còn khắc nghiệt hơn cả thất bại. Nhiều cầu thủ Argentina phải hứng chịu những lời lẽ phân biệt chủng tộc trên mạng xã hội – những ngôn từ “khỉ”, “man rợ” được gieo rắc bất chấp các quy tắc cộng đồng. Đáng nói hơn, mọi chỉ trích dường như đang tìm kiếm một biểu tượng để tấn công, và cái tên Lionel Messi lại một lần nữa trở thành tâm điểm.
Nhận định của tiền vệ Dani Olmo từ phía Tây Ban Nha càng khiến làn sóng chỉ trích dâng cao: “Chúng ta là tấm gương cho nhiều thế hệ. Các cầu thủ nên trở thành hình mẫu trong mọi khía cạnh và lan tỏa điều tích cực.” Dù không gọi tên ai, nhiều người xem đây là thông điệp gửi thẳng đến đội trưởng Argentina.
Tuy nhiên, sự thật mà tờ Tycsports đăng tải lại hoàn toàn khác với những gì dư luận đang xôn xao. Theo đó, sau khi nhận huy chương bạc, các cầu thủ Argentina vẫn ở lại sân với đôi mắt đỏ hoe, hướng về phía khán đài có đông cổ động viên nhất để gửi lời tri ân. Họ không quay lưng với Tây Ban Nha – họ quay về phía người hâm mộ của mình.
Lý do dẫn đến hiểu lầm nằm ở cách bố trí sân khấu trao giải. Toàn bộ khu vực CĐV Argentina tập trung ở một bên sân khấu, buộc các cầu thủ phải lựa chọn giữa việc theo dõi nghi lễ nâng cúp hoặc tri ân người hâm mộ. Họ chọn người hâm mộ – điều hoàn toàn dễ hiểu trong bối cảnh vừa trải qua 120 phút căng thẳng và nỗi thất vọng tột cùng.
Không chỉ dừng lại ở đó, Tycsports còn đưa ra hàng loạt tiền lệ để chứng minh rằng việc đội á quân rời sân sớm là chuyện bình thường chứ không phải hành vi bất thường. World Cup 2010, Hà Lan gần như biến mất khỏi sân Soccer City ngay sau khi nhận huy chương bạc. Bốn năm sau, chính Argentina của HLV Alejandro Sabella lại chọn ở lại chứng kiến Đức ăn mừng bất chấp những tiếng la ó từ CĐV Brazil. Đến World Cup 2018, Croatia lặng lẽ rời sân sau thất bại 2-4 trước Pháp. Và ở World Cup 2022, tuyển Pháp cũng chỉ có duy nhất Kylian Mbappe nán lại nhận Chiếc giày vàng, còn lại đều nhanh chóng xuống đường hầm.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm trong câu chuyện này. Khi Argentina quay lưng – họ bị chỉ trích là thiếu tôn trọng. Khi Hà Lan rời sân ngay lập tức, hay Croatia lặng lẽ biến mất, đó gần như không trở thành scandal. Phải chăng đôi khi tiêu chuẩn đạo đức trong bóng đá được đo đạc khác nhau tùy thuộc vào việc bạn là ai? Messi và đồng đội dường như mang trên mình một tấm khiên đỡ đạn, nơi mọi cử chỉ đều bị phóng đại thành biểu tượng.
FIFA cũng chưa từng ban hành quy định nào bắt buộc đội thua phải đứng nghiêm chứng kiến đối thủ nâng cúp. Quy tắc bất thành văn ấy thực chất chỉ là một phong tục, và phong tục thì hoàn toàn có thể thay đổi tùy theo hoàn cảnh, cảm xúc của con người.
Có lẽ, trong thời điểm đau buồn nhất của sự nghiệp, những gì Messi cần là sự đồng cảm hơn là những bài học đạo đức. Một cầu thủ vừa gục ngã ở trận đấu lớn nhất đời mình, đôi mắt đỏ hoe hướng về hàng nghìn người hâm mộ đã đi theo họ qua bao trận đấu, đó không phải là hành vi thiếu tôn trọng – đó là lời chào tạm biệt đầy xúc động đến những người đã tin tưởng họ đến phút cuối cùng.